Bao Vinh, Huế

Phố cổ Bao Vinh Từ giữa thế kỷ XVII đến thế kỷ XIX, Bao Vinh là khu thương mại quan trọng, sầm uất của xứ Đàng Trong. Năm 1636, sau khi dời Phủ Chúa từ Phúc An vào Kim Long, chúa Nguyễn Phúc Lan đã chọn vị trí ngã ba Sình trông ra cửa khẩu Thuận An để mở cảng Thanh Hà và sau đó là Bao Vinh.

Phố cổ Bao Vinh
Phố cổ Bao Vinh

Cảng Thanh Hà ra đời trên phần đất ngày nay thuộc xã Hương Vinh, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên-Huế – nằm cách trung tâm thành phố Huế khoảng 5 cây số về phía đông bắc. Từ đầu thế kỷ XVII, các thương nhân người Hoa đến định cư, lập phố buôn bán, sinh sống bằng nghề buôn muối, gạo, nước mắm, hải sản rất phát đạt. Những thương thuyền khắp nơi như Hồng Kông, Ma Cao, Nhật Bản, Ấn Độ và từ một số nước châu Âu cập bến ở đây mua bán vật phẩm, hàng hoá. 
Học giả Đào Duy Anh trong bài “Phố – première colonie chinoise du Thua Thien” đăng trong tập san Đô Thành hiếu cổ (BAVH 1943) đã tả: phố cổ bên bờ sông Hương là một khu thương mại sầm uất, trên cảng Thanh Hà có một khu phố lớn tên là “Đại Minh khách phố” nhộn nhịp bậc nhất Đàng Trong. Vào năm 1990, các nhà khảo cổ thuộc khoa Sử đại học Khoa học Huế có tìm thấy ở Bao Vinh nhiều đồ gốm sứ và tiền cổ niên đại Khang Hy (1662), Ung Chính (1723) và Càn Long (1736).

Bao Vinh là địa điểm thứ hai của chuỗi cảng thị Thanh Hà – Bao Vinh, phố chợ này hình thành khi cảng thị Thanh Hà đã bị bồi lắng, nằm lùi sâu vào đất liền và lụi tàn.

Xưa kia, Bao Vinh còn nổi tiếng về các nghề đóng hòm, nghề khảm, cẩn xà cừ, nghề dệt vải mặt nhỏ, nghề thợ nề, làm gạch, ngói (xóm Ngõa tượng Địa Linh), nghề làm bột (La Khê). Năm 1885 kinh đô Huế thất thủ vào tay Pháp, Bao Vinh bị tàn phá và mai một dần từ đó. Đến khi vua Thành Thái cho lập phố Đông Ba thì Bao Vinh xuống cấp hẳn.

Ngày còn bé, tôi thường từ thành phố Huế đến Bao Vinh thăm chị tôi (làm dâu), đi bằng xe ngựa chở người và cả hàng hóa, mãi đến năm 1960 mới có xe buýt và xe lam thay thế. Nếu đi đường thủy, thì dùng thuyền từ bến Đông Ba đến bến Bao Vinh. Ngày nay du khách thường đến Bao Vinh bằng thuyền du lịch theo sông Đông Ba – con sông đào chạy dọc phía đông kinh thành, rồi đi bộ một quãng ngắn tới cầu Bao Vinh.

Qua khỏi cầu là đến một con phố nhỏ hẹp, chỉ dài hơn 300 mét. Phố cổ Bao Vinh một thời sầm uất, phố thị giao thương quan trọng của kinh đô Huế nay đã lụi tàn, khác hẳn với phố cổ Hội An, cảng thị phát triển cùng thời kỳ nay trở thành di sản văn hoá thế giới.

Năm 1991 Bao Vinh còn được 39 ngôi nhà cổ, niên đại từ 150 đến 200 năm tuổi. Đến nay, phần lớn bị hư hỏng nhiều, chủ nhà phá đi xây mới, chỉ còn 15 ngôi nhà cổ; trong đó, ngôi nhà của ông Lê Quang Chất ở số 105 khá nguyên vẹn. Các nhà cổ còn lại nằm nép mình dưới bóng những ngôi nhà cao tầng. Kèo cột, mái ngói không ngớt run rẩy trước giông bão, chịu sự hủy hoại khắc nghiệt của thời gian.

Theo dulichphohue.com

Dưới đây là Bao Vinh qua góc máy của tui nhân dịp lang thang cùng người bạn Quốc Anh và Hiếu Linh.

Bao Vinh, Huế 2013

Những ngôi nhà cũ và những vật dụng cũ, là những ấm nấu nước để pha trà buổi sáng

Bao Vinh, Huế 2013

Là cafe trong những ngôi nhà thấp hơn mặt đường gần nửa mét

Bao Vinh, Huế 2013

Là những ngôi nhà nhỏ

Bao Vinh, Huế 2013

Là những nụ cười thân thiện khi đèo con ra chợ

Bao Vinh, Huế 2013

Bao Vinh, Huế 2013

Bao Vinh, Huế 2013

Bến đò ngang và đò là phương tiện đi lại giữa bờ bên này và bên kia Bao Vinh

Bao Vinh, Huế 2013

Bao Vinh, Huế 2013

Bao Vinh, Huế 2013

Bao Vinh, Huế 2013

Bao Vinh, Huế 2013

Bao Vinh, Huế 2013

Bao Vinh, Huế 2013

Bao Vinh, Huế 2013

Bờ sông vẫn là nơi giặt giũ của phụ nữ ở đây

Bao Vinh, Huế 2013

Đi được vài lần và cảm nhận chưa hết được cái đẹp của phố và con người ở đây. Hy vọng lần sau ra sẽ lại quay lại :D

 

Prev Đảo ở Nha Trang
Next [P]earl với Olympus OM-1

Comments are closed.